2013 | Thơ Xqnb.Net Thơ Tình Yêu, Thơ Buồn
Mời các bạn ghé thăm : http://www.thobuon.com/

Thế là mình đã chia tay



Và thế là mình đã chia tay
Nghe chua xót ngậm ngùi anh nhỉ
Đã là gì của nhau mà nói thế
Tự xót lòng anh đâu thể yêu hơn

Chia tay rồi em về với cô đơn
Khó có thể yêu ai nhiều hơn anh thủa trước
Mối tình buồn giờ đã thành dang dở
Cứ trào lên rồi để nhớ xót xa

Đau trong lòng đâu ai dễ nói ra
Anh chẳng cố quên, còn em quay mặt khóc
Nước mắt chiều mưa thấm nhiều vị mặn
Muốn đón em về khi nước mắt thôi rơi

Vô thường

Nếu có một ngày


NẾU CÓ MỘT NGÀY

(Trần Đình Khâm)




tho tinh yeu hay nhattho tinh yeu hay nhat, thơ tình yêu hay nhấtNếu có một ngày anh không yêu em?
Xin hãy xóa dùm anh câu chuyện cũ   
Xin hãy để cho tình yêu dang dở
Ngủ im lìm trong kí ức phôi pha 



Nếu có một ngày, anh quên đi kỉ niệm
Của một thời bỏng cháy khát khao
Mong em hãy tìm về nơi ấy
Gửi những vui buồn một thuở yêu anh


Anh rất sợ ngày mai sẽ đến
Có bóng hình người khác trong anh
Có tình yêu sau bước qua tình yêu trước
Để nỗi buồn đuổi dài theo năm tháng…không em!


Nếu có một ngày anh không yêu em?
Em hãy viết lời thề xưa lên giấy
Nhờ ngọn lửa gửi về phương ấy
Phút yêu nào, tan theo khói mây.



Trong lòng em có lẽ chỉ đắng cay
Chỉ còn những tủi hờn ngơ ngác
Chỉ có vậy em mới quên nhanh nhất
Kẻ “phụ tình” một thuở rất yêu.

Ván cờ tình yêu


Đã có bao nhiêu người con gái

đi qua cuộc đời tôi
thật ra cũng chẳng nhiều
Chỉ có em như vết chàm loang
một giọt từ thời thanh thiếu
loang rộng đến mãi bây giờ

Đã có bao lần tôi nói yêu
lại hình như chỉ có một lần
với em! 
không phải là ngày xưa thơ dại
mà khi tóc đã đổi màu
khi niềm nhớ thương đã bén rễ ăn sâu
khi vết chàm càng ngày càng đậm

Em ơi, tình yêu!!!
có phân biệt đúng - sai???
hay chỉ biết cho ra
có lấy lại hay không, 
cũng chẳng hề gì

Có phải không em,
khi người ta yêu nhau
con tim không có mắt?

Tội cho em, mà tội cả cho tôi
trong ván cờ tình,

hai kẻ đều thua!!!

Xa để biết yêu nhiều hơn


Em cứ gọi tên anh trong nỗi nhớ
Dù thì thầm dù cách trở nơi xa
Tiếng lòng em vẫn thắm thiết không nhòa
Anh đón nhận mà vui trong câm nín

Em cứ gọi cho tình lên trái chín
Cho giấc mơ gói kín trọn niềm niềm thương
Cho môi em thắm đỏ cả màu hường
Nụ hôn gió anh trao dù trừu tượng

Em cứ gọi dù lời trong gió chướng
Cũng dịu êm thoáng mát cỏi lòng anh
Dù xa xôi âm hưởng cũng ngọt mềm
Dù cay đắng anh cũng thèm nghe thấy

Đó là thật xin em đừng nghĩ quấy
Rằng anh đây buồn mấy cũng làm thinh
Bởi vì anh hiểu thấu sự chung tình
Anh mang lấy một mình trong câm nín

Em hãy nói những gì anh chôn kín
Dù lời yêu hay tiển biệt chia xa
Lệ buồn đau anh hứa sẽ phai nhòa


Khi anh biết tình ta là định mệnh

Những bài thơ hay về mẹ P2



MẸ

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới! 


(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân - 1986)


Những bài thơ hay về mẹ P1




NGÀY XƯA CÓ MẸ

Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm con muỗng cháo
Khi con đòi ngủ
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con
Ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ
Ngày thêm sợi bạc

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Vẫn không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

Mẹ có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Mẹ có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi không đòi lại bao giờ

Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

Cổ tích thường khi bắt đầu
Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
Nhưng cổ tích con
Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ 


Thanh Nguyên

Bài thơ dâng mẹ


BÀI THƠ DÂNG MẸ


Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
Thương về bóng mẹ cô đơn
Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn.

Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
Nay con cách trở quan san
Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi.

Con xa mẹ một đời thương nhớ
Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
Ngày qua tháng rộng, năm dài
Mong con mẹ, những u hoài.

Quê hương đợi ngày về chưa thấy
Để mẹ buồn lau sậy xót xa
Mẹ ơi nước mắt chan hòa
Lời ru của mẹ ngân nga một đời

Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!
                                  Sương Mai

Bông Hồng Vàn


Bông Hồng Vàng


Vu lan về con cài lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hoá vô thường
Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc
Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời lạ
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha
                                  Nguyễn Đình Vinh 



Ngày xưa có mẹ


NGÀY XƯA CÓ MẸ

Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm con muỗng cháo
Khi con đòi ngủ
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con
Ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ
Ngày thêm sợi bạc

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Vẫn không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

Mẹ có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Mẹ có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi không đòi lại bao giờ

Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

Cổ tích thường khi bắt đầu
Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
Nhưng cổ tích con
Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ
Thanh Nguyên

Xin cảm ơn mẹ


XIN CẢM ƠN MẸ!

Tuyết Nhi


Dâng lên mẹ những bông hồng thắm đỏ,
Tựa như dòng máu đỏ mẹ cho con.
Đã bao năm mẹ bương chải, hao mòn,
Nuôi con lớn, chỉ mong con thành đạt.

Cảm ơn mẹ một tình yêu bát ngát
Lúc con khờ trôi dạt chốn tha hương
Dang cánh tay mẹ che chở mọi đường
Và ôm ấp trong tình thương tuyệt đối.

Cảm ơn mẹ đã bao phen thứ lỗi,
Con dại khờ nông nổi đã bao lần
Tấm lòng vàng rộng mở chẳng phân vân
Và bảo bọc đỡ đần khi nguy khó.

Cảm ơn mẹ, Người là vầng trăng tỏ,
Dẫn soi đường mở ngõ đến tương lai.
Cảm ơn mẹ bao tháng miệt mài,
Cho con trẻ những ngày dài hạnh phúc!

----------------------------------------------------------------------

Mẹ kính yêu của con
mẹ có biết hay không?
ngày mà con buồn nhất
là ngày không còn mẹ

Mẹ là vì sao sáng
để con học hỏi và noi theo
mẹ là ánh trăng tròn
dẫn bước con khi con lầm lỡ
mẹ là thiên thần nhỏ
mang đến bao điều tốt đẹp cho con.

Nếu trên đời ko còn mẹ nữa
thế giới này buồn thảm biết bao nhiêu
xung quanh vắng lặng hoang tàn
màu đen vô tận thật là thảm đau
con như chim nhỏ lạc loài
không cha chẳng mẹ giữa biển người mênh mông.

Rồi ngày ấy có đến thật hay không
nếu con không có mẹ
giàu sang phú quý chỉ là hư vô
công danh lợi lộc mà chi
chỉ cần mẹ và chỉ mẹ trên đời mà thôi!

Về Bên Mẹ


* Về Bên Mẹ***
Trần Thu Hoài

Con lại về quỳ bên gối Mẹ
Đôi mi hờ ...khép nhẹ tuổi thơ
Tiếng hát Mẹ thoang thoảng ru mơ
Đôi tay mềm nhẹ vơ mái tóc.

Tim thổn thức và chợt như muốn khóc
Mẹ vỗ về ... hãy ngủ ngủ đi con
Tiếng hát ru ngày thơ ấu vẫn còn
Để mẹ hát cho con thơ mẹ ngủ

Con tim mẹ như thầm nhắn nhủ
Con dại khờ ...Chưa đủ lớn khôn
Nên dạ con ...khắc khoải bồn chồn
Và tâm hồn con ngây thơ lắm

Tôi nhìn Mẹ ...một cái nhìn say đắm
Khẽ mỉm cười ... rưng lệ mặn thấm môi
Và mẹ cười rồi ôm trầm lấy tôi
Một cảm giác ...Ôi sao mà hạnh phúc.

Em đã hiểu


Em đã hiểu : Tình yêu từ đôi mắt
Vì thẹn thùng, nên thẹn mặt bỏ đi
Nhưng trong tim đã ghi đậm những gì
Lần đầu gặp _ Cớ chi lòng nhung nhớ !

Bỡi bất ngờ, nên lòng ta bở ngỡ
Muốn ngỏ lời _ E sợ tiếng gièm pha
Lạ chi người ! ? Mới gặp đã thiết tha
Sao không ngại "người ta" đây hờn dỗi

Anh như nước mây, tháng ngày trôi nỗi
Em cứ chờ và mãi đợi vẫn vơ
Nhưng ai kia, lòng thanh thản, ơ hờ
Ngày tương hợp, chỉ chờ trong tuyệt vọng

Tinhkhoi

Không và có thể


Không thể nào tôi quên được em
Những đêm đông lạnh gió xuyên rèm
Hay mưa lách tách rơi mái lá
Là lúc mà tôi nhớ em thêm

Nhớ em mái tóc xoã buông dài
Đôi mắt ưu buồn nét liêu trai
Dẫn dụ hồn tôi vào trong mộng
Bỡi hương sắc ấy quá trang đài

Có thể rồi em sẽ quên tôi
Tim em - Người khác ngự trị rồi
Còn tôi là bóng mờ quá khứ
Lỡ một lần yêu - Chỉ thế thôi

Có thể rồi em sẽ lấy chồng
Tình tôi như thế - Kể bằng không
Ông Tơ, bà Nguyệt chơi cắc cớ
Nữa chừng đã ngắt sợi chỉ hồng

Người tôi yêu


Người của tôi thương có tóc dài
Mái tóc đen huyền phủ bờ vai
Tuổi độ xuân xanh tròn mười bảy
Đôi mắt nhung tròn ngỡ mắt nai

Nàng thường hay buông tiếng thở dài
Trông về xa thẳm như nhớ ai
Thương cha, nhớ Mẹ, bạn bè cũ
Bặt vô âm tín đã lâu ngày?

Em thường đi "shop nighty nine"
Áo quần mua sắm "Second" tay
"Chìu nàng" nên tôi đâu dám cãi
Sợ nàng "phật ý" sẽ nói nhây

Thế nhưng nói đến chuyện bạc bài
Nàng không hề tiếc, chơi thẳng tay
Tiền túi, nhà băng, đều ráo cạn
Bây giờ hai đứa phải ăn mày

 

Không còn là mộng


Trong giấc chiêm bao tôi ngỡ ngàng
Khi thấy nàng đang sống giàu sang
Người yêu của tôi đang êm ấm
Trong giấc nồng say bên cạnh chàng

Có lúc mộng du tôi lang thang
Tìm qua phố cũ bổng gặp nàng
Nhếch miệng cười khinh em bèn hỏi
Người yêu đâu rồi lại đi hoang ?

Tôi tỉnh giấc mơ dạ bàng hoàng
Phải chăng em thật sự sang ngang ?
Có phải chiêm bao điềm báo trước
Rồi đây tôi sắp phải xa nàng ?

Thật sự là đây chẳng phải mơ
Em tôi không đợi chẳng giã từ
Ba năm thề hẹn như không có
Người lấy chồng xa tôi thẩn thờ

Đã xa rồi


Thôi đã hết rồi em cứ đi
Tình duyên dang vỡ mơ ước gì?
Kỹ niệm sẽ nhạt theo năm tháng
Lưu luyến thêm nhiều cũng phân ly

Vai sánh bên vai bước theo người
Vui vầy bên họ sống chung đôi
Nghĩ đến anh chi cho đau khổ ?
Thêm bận lòng nhau lúc ly bôi

Từ đây đã cách biệt đôi đời
Em có gia đình anh chơi vơi
Kể như ta phải xa nhau mãi 
Cố nhân em hởi! đã xa rồi

Em sẽ yêu anh


Em sẽ yêu anh suốt một đời
Dù cho trăng hẹn có đầy vơi
Mặc cho nhân thế bao thay đổi
Em chỉ riêng anh chẳng đổi dời

Em sẽ yêu anh mãi ngàn năm
Dù rằng thân xác phải bập dầm
Dười lằn roi Mẹ răn dạy dỗ
Sợ con lạc lồi vướng sai lầm

Em sẽ yêu anh dù khó khăn
Khuyên anh nhẫn nhục chớ bâng khuâng
Có ngày cha mẹ thương nghĩ lại
Cho duyên đôi lứa được kết thành

  

Tha thứ


Ghét anh quá ! sao anh trễ hẹn?
Để em đây mắc cở với người
Nhìn họ đang âu yếm, cười vui
Em ngượng nghịu, cắn môi suy nghĩ :

"Anh đến trễ! Vô tình ? cố ý" ?
Em không còn lý trí giải phân
Phải chăng em bạc phước vô phần ?
Tình không được anh yêu trọn vẹn ?

Chiều dần buông, anh rồi chợt đến 
Em quá mừng, e thẹn cúi đầu
Lời lỗi xin, anh nói một câu
Em cảm động, ngã đầu tha thứ

Người phụ tôi rồi


Nếu ngày ấy lời yêu anh đừng ngỏ
Thì em đâu có sầu khổ biệt ly
Nhớ ban đầu em đâu biết chi chi ?
Tại anh đó! trách gì khi đã lỡ ?

Lần đầu tiên em thật tình lo sợ
Sợ mẹ cha biết được chuyện chúng mình 
"Con gái mà không biết giữ tiết trinh 
Biết đâu hắn không thật lòng chung thủy"?

Anh khôn ngoan, còn em vì bồng bột
Trao anh rồi, cứ đêm ngẩn ngày ngơ
Nhớ anh nhiều, tâm sự trải trang thơ
Riêng anh lại ơ hờ, luôn trễ hẹn

Khi nhận được tin em đang mang nghén
Anh lìa xa, chẳng còn đến thăm em
Cho em buồn, đời đã mất màu xanh
Trong bóng tối, em âm thầm đếm bước

Tìm anh yêu trong dòng người xuôi ngược
Anh đâu rồi! Anh thật sự bỏ em?
Đời từ đây có chăng chỉ màu đen
Em gục ngã trước đèn khuya đối bóng !

Tình đã vỡ


Lặng nhìn những áng mây trôi
Lá đưa theo gió, mưa rơi rì rào
Con tàu vượt sóng lao xao
Người thương năm cũ nơi nào gởi thân ?
Để rồi lòng mãi buâng khuâng
Luyến thương cho mấy cũng phần riêng ta
Ta đây, người đó cách xa
Sông Ngân cách trở, bao giờ gặp nhau
Lòng anh trĩu nặng ưu sầu
Tương tư ôm khối tình đầu vỡ tan!

Thơ tình, tình bay cao


Hôm qua,qua phố chợ
Một mình thấy bơ vơ
Gặp ai cũng hững hờ
Chẳng gặp người trong mơ !

Hôm kia ngang xóm vắng
Bước vào ngõ nhà em
Tay em buông cánh rèm
Như không hề biết quen

Sang tận làng bên kia
Nơi đón đợi ai về
Nhưng đường xưa vằng bóng 
Vì ai quên câu thề

Hôm nay tôi dạo chơi
Nhập cuộc với thế đời
Nghe hồn mình chơi vơi
Lạc lỏng giữa dòng đời

Đêm nay tôi biết em
Sáng không trống không kèn
Em bước đi vội vã
Để tránh mặt người quen

Tôi biết thân nghèo khó
Tình yêu đâu dám ngõ
Nên tình vụt bay cao

Vãy tay ,vẫy tay chào

Lấy chồng xa xứ


"Ba đồng một mớ đàn ông"
Vội chi em sớm lấy chồng phương xa ?
Để nơi phố thị phồn hoa
Ánh đèn mờ ảo, xót xa tình nhà

Còn đâu dưới ánh trăng tà
Đầu xanh hai mái thiết tha nguyên cầu
Mong rằng tình được bền lâu
Đừng ai để khổ, để sầu cho ai !

Thương nhau lòng chớ đổi thay
Dù cho tháng lụn, năm dài xa nhau
Một lời ân ái đã trao
Dẩu cho địa vị, sang giàu chẳng ham

Nhưng rồi em đã sang ngang
Lấy chồng xa xứ bẽ bàng duyên tôi
Bây giờ em cảnh đơn côi
Nhớ cha, thương mẹ, nhưng người còn đâu

xa con người quá ưu sầu
Nhớ con mang bệnh sớm chầu Diêm vương
Giờ thì cách trở âm dương
Mộ đà xanh cỏ, con cưng chưa về

Em ơi hảy chọn tình quê
Sớm nên thức tỉnh quay về nơi xưa

Tự an ủi


Muốn ngõ lời yêu, nhưng ngại ngần
Trong túi bạc tiền, chẳng một phân!
Chỉ ngại nói ra ,rồi ân hận
Em sẽ chê anh" thằng cù lần"?

Cuộc sống đời anh, lòng sạch trong
Lắm khi đói rách, xác lưng còng
Quần quật suốt ngày, không đủ sống
Còn gì hi vọng, để mà mong ?

Nên em đã vội vã sang ngang?
Không lời từ biệt ,em phũ phàng
Ôm mối tương tư, anh buồn nản
Hận đời, giận luôn kẻ phụ phàng

""Nghèo khổ, lầm than cũng tại mầy!
Trách mầy, không trách, trách ai đây?
Từ nay mãi mãi, thân cô độc
Còn có ai thương, ai đoái hoài ?""

Biết đâu rồi sẽ có được ngày! ?
"Mega" độc đắc trúng vô ngay
Trở thành triệu phú, nhiều người "khoái"
Lắm cô gái đẹp, xếp hàng dài???

Em đã lấy chồng


Chuyến đò xuôi, đưa em về Chợ Lách
Lòng chợt buồn, bởi xa cách người yêu
Em về quê, lòng tôi nhớ thương nhiều
Bao mộng ước, nhiều điều anh chưa nói !

Không từ biệt,sao em đi quá vội?
Anh chưa ngỏ lời, để nói tiếng yêu em
Trở lại nhà, càng cãm thấy buồn thêm
Người xưa đó, giờ đây đà vắng bóng

Có còn chi, cho anh mang hi vọng?
Khi nghe tin ai, cất bước theo chồng!
Con đò chiều, vắng khách lúc trời đông
Tôi cãm thấy, tâm hồn mình lắng đọng

Đã hết rồi, còn gì mà mong ngóng
Đành cam lòng, chôn ước vọng ngày xưa
Tình bay cao, theo gió thoảng mây đưa

Xin vĩnh biệt, tiển đưa em lần cuối!

Thơ tình Nếu biết rằng em ...


Nếu biết rằng em dạ hững hờ
Còn chi hứng thú nhả vần thơ
Gục đầu tì bút trên trang vở
Suy nghĩ vẫn vơ suốt mấy giờ

Nếu biết rằng em đã yêu ai
Người ta tốt mã lại đẹp trai
Suốt tháng quanh năm bên con gái
Biết thân hiểu phận anh chạy dài!

Nếu biết rằng em với ai kia
Dạo chơi từ sáng tới nữa khuya
Mặc cho hàng xóm cười mai mỉa
Những chàng trai trẻ đứng chầu rìa

Nếu biết rằng em sẽ "cống chò " (có chồng )
Bây giờ tôi đã rỏ nguyên do
Thủ thân an phận vì còn khó
Sang giàu,nghèo túng dám đâu so

Không thể nào quên em


Không thể nào !
Không thể nào anh có thể quên em
Thơ vẫn tuôn lệ mãi ước mi mềm
Tim quặn thắt theo nhịp từng hơi thở
Anh mãi yêu dù muôn trùng cách trở

Không thể nào !
Không thể nào anh có thể quên em
Những đêm khuya trăng rụng xuống bên thềm
Anh nằm đó em êm đềm giọng hát
Và cung sầu tiếng đờn anh khoan nhặt

Không thể nào !
Không thể nào anh có thễ quên em
Dù cho đoạn kết có buồn thêm
Chia xa tử biệt đời đôi ngã

Không thể nào !

Không thể nào anh có thễ quên em

Mùa đông không anh


Em đứng đây giữa trời đông xứ lạ,
Nỗi nhớ anh se sắt tận đáy lòng.
Nghe đài báo gió mùa Đông Bắc,
Ở bên người...anh có mặc ấm không???

Mừng Noel đến


MỪNG NOEL ĐẾN!
Noel về tiết trời se lạnh
Gió heo may, sương tuyết rơi đầy!
Mang hơi hướng Tết Tây vẫy gọi...
Như mừng Chúa trở lại trần gian.
  

Nơi miền Trung hoa Cúc nở vàng
Đang hớn hở bước sang xuân mới!
Ngoài miền Bắc hoa Đào phơi phới!
Cánh đung đưa, gió bấc lạnh căm.
  

Ở trong Nam Mai vàng sắc thắm!
Đang mong chờ hơi ấm ánh dương.
Chúa mang đến tình thương nhân loại
Cho đôi ta yêu mến vấn vương!...
  

Tiếng chuông ngân trên tháp Giáo Đường
Như báo hiệu giáng sinh sắp đến!
Phố phường vui đèn nến, hoa đăng...
Thu hút người đến hẹn lại lên...
  

Vui Noel cùng em thương mến!
Dẫu biết anh ngoại đạo tộc gia
Anh mong Chúa ban em điềm phúc:
Vạn sự an lành, hạnh phúc thăng hoa!...
Hòa Hội-Phú Yên

(Hữu Nghĩa)

Nhớ em đêm Noel


Nhớ em đêm Noel
Phạm Ngọc Thái
Trái tim anh mưa tạnh, sóng lặng rồi 
Dẫu nhớ nhung lòng chỉ hơi man mác 
Em ngủ bên chồng chắc cũng đã yên bề ngon giấc? 
Tình chúng mình chấm hết, thế là xong. 

Những đêm yêu thành cổ tích, phải không em? 
Ôi, cái thời không chiếu không màn bên trăng gió 
Đời thiếu nữ em trôi hoá câu vọng cổ 
Anh cũng chỉ ru anh trong bóng nhạt khuya về. 

Nhớ ngày nào anh vẫn đón em đi 
Tối phố, trời sao... tình yêu tuổi trẻ! 
Ta trút cho nhau cả trời lẫn bể 
Năm tháng qua tất cả ngỡ chiêm bao... 

Đêm Noel đó em! Trai gái vẫn rủ nhau 
Chỉ có hai ta hai trời cách biệt.

Noel tình yêu


Mặc những hồi chuông tha bổng trần gian 
Trời cao xa lắm không gần như em.


Mặc những hồi chuông tha bổng trần gian
Trời cao xa lắm không gần như em
Tình chơ buông trôi dòng người xuôi ngược
Kẻ lại phạc phờ gương mặt Noel 

Mặc những vì sao giăng giăng khắp phố
Chỉ đôi mắt em nhấp nháy nhiệm màu
Mình sưởi tình nhau nồng nàn hơi thở
Chúa sinh ra làm người còn sợ cô đơn

Thôi đừng hát thánh ca thêm nữa
Đêm thánh vô cùng cũng chẳng dài hơn
Giá như em mãi quanh năm ngoan đạo
Đóng đinh đời mình anh lỡ lao đao.

Noel này có em




Đã bao mùa noel
Trái tim anh băng giá
Bàn tay nhu hoá đá
Mình một mình đơn côi.

Noel nay khác rồi 
Tâm hồn anh xao động
Tay trong tay ấm nóng
Mình với mình sánh đôi.

Vị ngọt đọng bờ môi
Ta trao nhau âu yếm
Hơi thở nồng lưu luyến
Thời gian như ngừng trôi.

Phố thêm rộn tiếng cười
Từng dòng người nô nức
Chúng mình cùng chung bước
Hoà cùng đón noel.

Noel này có em
Mùa xuân anh trở lại
Nguyện cầu cho mãi mãi
Chúng mình luôn bên nhau.

Noel buồn.......!


Tiếng chuông giáo đường vang vọng mãi trong tôi

lời cầu kinh sao xa xôi đến thế???
em thân yêu!sao không về nghe lễ
như ngày đầu ta mới quen nhau???

Mùa noel ấy và cả những mùa sau
anh và em tay trong tay dạo bước
dưới thánh đường cả hai cùng nguyện ước
"bàn tay người sẽ giữ được dài lâu"

Chúa nhân lành soi sáng những canh thâu
lời yêu ấy lần đầu anh dám nói
đôi mắt đắm say và trái tim luôn gọi......
những cảm xúc vô hình sao chẳng nói lên câu???

và bây giờ em đang ở nơi đâu???
noel đến em nguyện cầu nữa chứ???
chúa nhân lành chúa sẽ không giận dữ
em cầu đi,và hãy....cứ cầu đi

Nguyện cầu cho hai đứa mãi biệt ly
nếu như đó là điều em mong muốn
đừng dối gian,đừng tỏ ra sầu muộn
đừng ngọt nào để gió cuốn....đi xa

có thể nào chúa lại muốn....tay ba???
lời yêu thương???_tất cả là giả dối
trước mặt chúa em sợ mình mang tội???
bỏ lời thề em bước vội ....ra đi???

Bài thơ tình giáng sinh cho em


Giáng sinh về ,nơi mù xa viễn xứ
Em nao nao ... kỷ niệm giữ trong lòng.
Ở quê nhà ,em hỡi có biết không 
Anh thổn thức thương nhớ em vô hạn !

Cánh đồng quê năm nay trời làm hạn
Khát khao từng giọt nước trời tuôn rơi
Nỗi lòng anh cũng vậy đó em ơi
Luôn khao khát ngày em về ,gặp lại .

Thời gian trôi...Tình mình luôn thắm mãi
Mẹ trên trời cũng thương xót đôi ta
Mình thương nhau ...Cứ mãi phải cách xa
Để đêm đêm thổn thức thương với nhớ.

Rồi có ngày sẽ nở hoa rực rỡ
Cánh phượng hồng tươi thắm cặp môi xinh
Qua đêm đông lạnh giá ,tới bình minh
Duyên quê xưa ấm tình bên nhau mãi ... 

Thơ tình Giáng Sinh ( Noel)


Xưa bài thơ tình Anh viết thâu đêm
Nay vẫn thơ đầu dành riêng Em đó
Trời phương xa Giáng Sinh về cuối ngõ
Anh một mình nghe gió gợi lời thơ...

Mấy lời thơ Anh đùa cợt vu vơ
Gửi cho Em, chờ giận hờn nũng nịu
Thơ viết xong nhưng cuối lời lở điệu
Để tình thơ êm dịu buổi ban sơ...

Tính đến nay bao là mấy bài thơ
Ta viết lên giữa ngày chờ tháng đợi
Dù những sáng sầu xa xôi dịu vợi
Hay những chiều vui đùa chợt cho nhau

Có những bài thơ trách vội cười mau
Cũng có cả những bài thơ sầu tủi
Lúc thơ vui ta phát cười rủ rượi
Khi thơ buồn ta an ủi cho nhau...

Giáng Sinh về nơi phương đó ra sao ?
Anh cũng hiểu những nổi đau thầm kín
Anh chỉ mong cho Em thôi bịn rịn
Vui với đời một quyết định tương lai...

Giáng Sinh này Anh nguyện mãi được say
Say trong thơ... ngấm men cay thầm lặng
Say trong tim... để hồn thơ bất tận
Say trong tình... bài thơ tặng riêng Em

___________*****___________

Ông già noel ơi


Ông già noel ơi
Noel đó, mong chờ noel đến
Để vui mừng đón một mùa giáng sinh
Đón tuyết trắng, đón món quà nhỏ tí
Cả ông già mặc đồ đỏ đi qua........ Ông ơi ông, sao không chờ cháu thức? Đề thấy ông cho biết ông ra sao
Ông lặng lẽ trao quà cho cháu bé
Món quà xinh và lòng thương con người.........

Lỡ hẹn mùa noel....


Ta nặn cho mình bằng bông tuyết trắng phau
Hương ngày cũ của mùa Noel trước
Cây thông già nua biết có còn ao ước
Về nụ cười quá đỗi ấm yêu thương

Tuyết vẫn vẩn vơ phủ lên những ngả đường
Nơi thánh giá tiếng chuông chiều vọng đến
Món quà năm nay thôi lại đành lỗi hẹn
Mong nơi nào người ấm tạm vần thơ

Gửi những tình yêu trên trần thế vu vơ
Mong hạnn phúc không thẹn lòng với Chúa
Ban phát nhân gian xóa lời nguyền muôn thủa
Bởi giáng sinh rồi - gom lại củi năm xưa...

Thêm một lần chúa xuống dương gian


Em hát lại bài thánh ca năm trước 
Thêm một lần chúa lạc bước dương gian 
Thêm một lần giữa những thênh thang 
Em dừng bước và quay dầu nhìn lại . . . 
Nỗi buồn nào em đánh rơi vương vãi 
Như dấu chân con tuần lộc lạc đường 
Có món quà nào cho những vấn vương 
Để ai đó giáng sinh này không khóc . . . 
Thánh đường vắng tiếng chuông chiều xa vọng 
Chúa bỏ quên bên góc giáo đường 
1 lời nguyện cầu cho những yêu thương 
Bỏ đi mất để bây giờ đã lỡ . . . 
Giáng sinh này xin giọt buồn đừng vỡ 
Đừng đợi mong lời nguyện ước ngày nào 
Quà tặng cho mình chỉ có những vì sao 
Dẫu đã biết noel nào cũng lạnh . . .

Thơ buồn nhớ kỷ niệm xưa


Những lẵng hoa tim,trắng,vàng,đỏ
Đung đưa bên cử sổ phòng ai
Muôn sắc hoa gợi kỷ niệm năm nào
Nhớ sân trường ,hè phượng đỏ thắm màu

Nhớ những chiều dạo phố cùng nhau
Những tối ôn thi ,rộn tiếng ve sầu
Những ngày về nông thôn gặt lúa
Nhớ thời thanh xuân sôi nổi hào hùng

Nhớ những trận chiến rực lửa trên không
Xao xuyến trong lòng bao kỷ niệm
Gian khổ khó khăn,đạn bom không sợ
Hoa thắm màu ,thắm nỗi nhớ nhung

Cuộc đời ta như ảo ảnh hư không
Như gió thoảng,bóng chiều qua cửa sổ
Những lẵng hoa rung rinh theo gió
Tiếng chim khướu hót vang,tơ rối cõi lòng.


Minh Gương Nguyễn

Bài thơ chiều thu


Ngoài hiên mưa nhè nhẹ
Xam xám một khoảng trời
Mây chiều vương vương khói
Lả tả lá vàng rơi
Man mác buồn chơi vơi

Mùa thu hiu hắt lạ
Cuối vườn xào xạc lá
Chuông chiều hôm đổ hồi
Nỗi nhớ trong nỗi nhớ

Quê hương mình xa xôi
Mưa ngâu chiều bay bay
Thoảng mùi hương rất lạ
Rung rinh cành hồng nhỏ

Trời thu chiều say say.

Bài thơ về tâm lý ngươi già


Tuổi già lạ lắm ai ơi !
Nhiều chuện buồn cười,nghe thật khó tin
Tuổi già lẩm cẩm hay quên
Kính đeo trên mắt,đi tìm khắp nơi
Tuổi già vẫn thích đi chơi

Thăm bạn cùng tuổi,thăm người thân quen
Tuổi già thèm bát canh ngon
Thích lời nói ngọt,thích con cháu chiều
Tuổi già cần được thương yêu
Con cháu hiếu thảo là liều thuốc tiên.

Tuổi già vẫn thích làm duyên
Thích được khen trẻ,thích quên mình già
Tuổi già vẫn hát tình ca
Vẫn thích nhảy múa,vẫn son đố mì
Tuổi già vẫn thích vân vi

Vẫn thích tình cảm,vẫn ta với mình
Muốn được mọi người quan tâm
Thích được trò chuyện,thích gần cháu con
Tuổi già ngồi khóc nỉ non
Chạm lòng tự ái,chẳng còn thích chi
Ai ơi chớ có nghĩ suy
Tuổi già vậy dó,đôi khi thất thường.

(sưu tầm)

Thơ mùa đông gió bắc lại về


Đêm qua gió bắc về
Ào ào ngoài cửa sổ
Gió lùa qua khe cửa
Rung rung tấm rèm thưa
Nằm suy nghĩ vẩn vơ
Bồi hồi bao kỷ niệm
Trong phòng hơi ớn lạnh
Thao thức suốt đêm trường
Lá khô rơi ngoài vườn
Cây chuyển mình răng rắc
Gặp gió mùa đông bắc
Nhớ mùa đông năm xưa
Một tiêng chim vu vơ
Trong đêm khuya quạnh quẽ
Tiếng lá rơi khe khẽ
Báo hiệu thu đang tàn
Nỗi nhớ cứ ngập tràn
Quê nhà xa tit tắp
Bao kỷ niệm đầy ắp
Những năm dài tuổi thơ.


Minh gương Nguyễn

Thơ về rượu thăm bạn


Thương ông ông ốm vì rượu
Ông say ông ngã để biêu cái chần
Thương ông vợ con phàn nàn
Thăm ông tôi biếu quả càm cân tao
Mong ông chén thật mạnh vao
Hoa quả lắm chất dồi dào sinh tô
Thuốc thang ông gắng tẩm bô
Khỏi mang tiếng xấu là đồ quá chen.

Thơ buồn đêm


ngồi buồn trông hướng phương xa
đêm khuya còn lại mình ta với đời
ngồi đây ta đếm sao trời
một mình lẻ bóng ở nơi quê người
làm sao có thể mỉm cười
khi ta là một con người cô đơn
làm sao người hiểu ta hơn
làm sao vơi bớt nỗi cô đơn này
làm sao có những tháng ngày
chia bùi sẻ ngọt đắng cay cuộc đời.

Bài thơ buồn tha hương


gió chiều nay thổi về đâu
cho lòng man mát nỗi sầu cô đơn
gió chiều thổi nhẹ từng cơn
cho đàn lỡ nhịp nỗi hờn vương cao.

gió chiều nay thổi lao xao
lá rụng về cội,mưa rào lê thê
xa xăm một bóng đi về
cô đơn người bước,tỉ tê giọt sầu.

người đi chẳng biết về đâu
chân mang nghĩa nặng tình sâu bước dời
người đi bóng khuất giữa đời
lòng mang tâm sự chẳng lời nên câu.

người đi đi mãi về đâu
phong ba số kiếp biết đâu là bờ
người đi biết đến bao giờ

tìm gặp hạnh phúc ,bến mơ đợi người.

Thơ buồn người đã hứa


Người hứa đưa tôi dạo ngân hà 

thăm sao Ngưu, Chức vũ trụ xa 
tôi về sửa soạn khung tình nhớ 
chưa kịp dệt thiêu đã phai nhoà 

Người hứa cùng tôi ngắm trăng lên 
ba mươi trời tối, tôi mắc đền 
vỗ về người bảo rằm, trăng sáng 
chưa kịp đến ngày, người vội quên 

Người hứa tặng tôi vạn dòng thơ 
thơ chưa kịp viết đã xa mờ 
tình tôi theo sóng vào bờ đá 
đá cọi đuổi xua, vỡ ước mơ 

Người hứa cho tôi giữ ảnh hình 
để tìm nhau ở giấc mộng xinh 
hình chưa kịp nhận thành ảo ảnh 
tôi đứng chơ vơ, tự ngắm mình.

Thơ tình Biển và đêm


Biển chỉ đẹp mỗi khi màn đêm xuống
Biển hết lẻ loi con sóng bớt ầm ào
Đêm chỉ đẹp khi soi lòng biển vắng
Đêm thật dịu dàng với lấp lánh trăng sao .

Mẹ ơi?


Xưa nghèo con chẳng có gì
Khi về thăm mẹ gói mì nắm thôi.
Bây giờ cuộc sống khá rồi
Của ngon, vật lạ khác hồi ngày xưa
Con về gọi mẹ, chẳng thưa?
Lẫn vào trong gió, trong mưa ngoài đồng.
Mẹ đâu rồi, có biết không?
Con cùng với chồng về lạy mẹ đây.
Mênh mông Trời thẳm Đất dầy...
Giàu mà... mất mẹ, lòng này sao đang!

Quà thăm mẹ chỉ khói nhang
Nghẹn lòng con với hai hàng lệ rơi.
Sưu tầm

Thơ buồn chờ người bên ấy?



Anh biết rồi sao vẫn mãi khổ đau
Mãi hi vọng vào những điều không tưởng
Thời gian trôi em làm sao hiểu được
Có lúc anh cần,cần lắm một vòng tay

Em có về nghe ngọn gió heo may
Rơi trên lá thì thầm lời ngóng đợi
Tiếng yêu ơi có khi nào đã vội
Bởi anh còn yêu lắm một người xa

Nói lời yêu anh chẳng kịp nhận ra
Rằng khoảng trống giữa lòng anh: rất rộng
Nên em ơi khi giật mình tỉnh mộng
Anh dại khờ mang thương nhớ vào thơ

Anh đi rồi em có thấy bơ vơ
Thấy nhung nhớ khoảng trời xanh màu nắng
Hay lặng lẽ giữa muôn ngàn cay đắng
Để dòng thơ chất chứa mãi niềm đau

Có phải chăng lòng người lắm nông sâu???
Em cũng thế- chiếc lá rơi buồn nhỉ!!!
Thế nên khi em nói lời chung thủy
Anh bảo rằng : " em cũng sẽ đổi thay..."

Sưu tầm