Người về bỏ lại mình tôi 
Bơ vơ cô quạnh giữa nơi đô thành
Người về nắng ấm gió lành
Mình tôi lặng lẽ giữa vành trăng thơ.


cô bé vô tư của ta ơi
đêm nay mười sáu trăng tròn rồi
nhành liễu có cong làm trăng khuyết
lời thương đừng nỡ để xa xôi

Em về đi, đừng nhìn lại phía sau
Anh sẽ đi, vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim ngập tràn giông bão
Anh đã quen vui những lúc rất buồn...

Ai gọi ? Nghe như là tiếng em
Tôi vùng đứng dậy, chạy ra thềm 
Im đường. Im gió. Im cây cỏ
Chỉ khổ lòng tôi không lặng im...

Dòng sông một bờ
Nguyễn Khắc Thạch 
Có một dòng sông mang tên em
Dòng sông anh tự đặt 
Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền 
Có một dòng sông trôi vào lãng quên
Nước trong như nước mắt
Điều chưa nói mà sao thấy mất 
Có một dòng sông chỉ có một bờ
Phía bờ kia quay mặt
Dòng sông anh không qua được bao giờ...